#10 things in India

Tháng 9/2016 mình vừa có chuyến đi Ấn Độ để dự hội thảo. Chưa có chuyến đi nào lại cho mình nhiều trăn trở như chuyến đi này nên trước khi viết bài post ảnh thì viết 1 bài tóm tắt suy nghĩ.

1. Đường phố

Đường phố Ấn Độ có rất nhiều điểm tương đồng với VN. Cảnh vật ven đường từ sân bay về thành phố giống y như từ Nội Bài về trung tâm HN. Đường trong thành phố cũng vậy, nắng nóng bụi mù, hàng quán mọc lô nhô ko theo quy tắc nào. Các công trình xây dựng đường tàu trên cao ngổn ngang đầy bụi. Xe cộ đi lại không nhường nhau chút nào nên giao thông hỗn loạn vô cùng.

dscf4947

2. Đồ ăn

80% người Ấn theo đạo Hindu, coi bò là thần nên ko ăn thịt bò. Khoảng 10% là đạo Hồi ko ăn thịt lợn vì họ coi lợn là con vật bẩn thỉu. Tóm lại, tất cả các nơi hầu như chỉ có thịt gà : (( Hiếm hoi thì có thịt cừu (rất hôi), thịt dê, cá, tôm. Nói chung sau 1 tuần ở Ấn mình rất sợ thịt gà :(

Gia vị cho đồ ăn cực kỳ nhiều và cái nào cũng rất nặng mùi. Đi siêu thị thấy cả dãy bán gia vì đủ các mùi, nhg mùi nào mình cũng ko chịu được nên ko ăn được mấy.

Đồ ăn mặc định là cay, hiếm hoi lắm mới có đồ ko cay. Ăn trưa ở hội thảo là buffet mà có hôm mình chả tìm được j để ăn vì đến salad cũng cay. Gọi đồ ở quán mà quên ko dặn là y như rằng cay ko ăn được huhu. Đến giờ mình vẫn ko hiểu sao ở đất nước nóng bức như thế mà lại cứ thích đồ ăn nặng mùi + cay xè là sao???

3. Bia

Hai vợ chồng đi siêu thị muốn tìm mua bia mà ko có. Hỏi nhân viên thì họ chỉ ra 1 hàng nhỏ tý gần đấy, toàn bia nhập khẩu chứ ko có bia Ấn Độ nên ko mua. Hôm sau đi Agra, ở kiểu homestay nên tranh thủ hỏi được chị chủ nhà. Hoá ra ở Ấn muốn bán bia phải xin giấy phép mới được bán nên bình thường siêu thị ko có bán :( May cái nhà homestay mình ở đã xin được giấy phép nên hôm đó mình mới uống được bia Ấn. Nói chung cũng được, có điều giá chát lè. Chị chủ nhà cũng nói thường thì high class mới hay uống bia rượu vì giá rất đắt.

4. Xã hội phân biệt giầu nghèo (giai cấp)

Trước khi đi Ấn Độ mình đã đọc quyển “Namaska! Xin Chào Ấn Độ” của Hồ Anh Thái nên cũng biết là xã hội này vẫn còn phân biệt giai cấp nặng nề. Đến Ấn thì mình ko dám khẳng định điều đó (vì đi đường có biết được ai là giai cấp cao, ai là giai cấp thấp đâu) nhg mình có thể thấy được khoảng cách giàu nghèo là rất lớn và phân biệt giàu nghèo rất rõ rệt.

Khách sạn mình ở nằm trong khu biệt thự nhà giàu, nhà nào cũng đẹp có sân vườn hoành tráng, có cả phòng bảo vệ cho nhân viên bảo vệ ở trước cổng mỗi nhà nữa. Hôm đầu tiên mình đi từ sân bay về khách sạn mà choáng luôn với sự giầu của các bạn Ấn. Nhưng hôm sau đi hội thảo nhìn người lao động lam lũ bên đường, ăn xin ở bến tàu, đặt biệt là hôm đi thăm Old Delhi mình mới thấy có rất nhiều người nghèo vô cùng.

Một góc khu phố nghèo ở Old Delhi:

dscf4919 dscf4949

5. Người nước ngoài là VIP

Cái này vừa có điểm tốt vừa có điểm ko tốt. Như hôm đi Taj Mahal mình là người nước ngoài nên được đi cổng VIP, được vào khu vực dành cho high class phân biệt hẳn với local. Vào khách sạn hội thảo được nhân viên cúi chào rất dễ chịu (một phần vì họ tưởng mình là người Nhật).

Bảng chỉ dẫn đường đi ở Taj Mahal. Có thể thấy sự phân biệt rõ ở đây. Mình là người nước ngoài nên được đi lối cho high value ticket holders :))

SONY DSC

Có điều vì là VIP nên họ luôn nghĩ mình giàu =)) VD vé vào cửa của Taj Mahal cho local là 40 rupees nhưng cho người nước ngoài là 1000 rupees (gấp 25 lần). Đi taxi or tuk tuk mình phải trả tiền đắt hơn so với người địa phương vì tất cả lái xe đều thấy mình là người nước ngoài (một phần vì ko biết cách gọi xe thế nào để được giá rẻ, 1 phần vì bị bắt nạt). Đi đường thì bị chèo kéo mua đồ, bị doạ là nhiều móc túi lắm đấy, mày lên xe tao chở đi cho an toàn (y như ở VN).

Điểm này cực kỳ giống ở VN, và là điểm làm mình rất trăn trở. Như thế mình mới hiểu cảm giác của người nước ngoài khi đến VN du lịch, và thấy rất buồn.

6. Người nước ngoài là vật thể lạ

Ngay ở giữa thủ đô Delhi, trên tàu điện ngầm, ở trong ga tàu, trên đường đi, tất cả ông đi qua bà đi lại đều phải nhìn vợ chồng mình 1 cái. Đến Red Fort là di sản được UNESSCO công nhận, cứ nghĩ là địa du lịch nổi tiếng thì sẽ đỡ hơn mà chả khác gì, cứ thấy 2vc mình là mọi người đều nhìn theo. Khủng khiếp nhất là hôm đợi tàu từ Agra về Delhi. Tàu trễ 1 tiếng, vừa lo lắng chạy đi chạy lại xem giờ tàu vừa phải chịu ánh nhìn như thiêu đốt của mọi người xung quanh. Agra ko phải thành phố lớn như Delhi nên có lẽ cách cư xử cũng khác, mọi người ko chỉ nhìn mà còn nhìn chằm chằm ko ngại gì luôn. Ở Ấn Độ động vật được thả tự do ko ai bắt, trong ga có mấy con khỉ chạy lung tung nhg mà mình đảm bảo là mình hot hơn mấy con khỉ đó nhiều :))

Mọi ánh nhìn đều hướng về 2 đứa nước ngoài đang chụp ảnh :))

dscf4922

7. Chênh lệch giới tính

Đọc báo cũng biết là ở Ấn Độ cũng bị vấn đề chênh lệch giới tính giống VN, nhg đến nơi thì cảm nhận điều đó rõ hơn nhiều. Toàn bộ nhân viên khách sạn mình ở và khách sạn chỗ hội thảo đều là nam. Trên tàu phần lớn là nam giới. Ga tàu hoả mới là kinh khủng, người đi qua đi lại nườm nượp mà chỉ lưa thưa vài người phụ nữ. Đàn ông cứ tụ tập thành nhóm, nói chuyện cười đùa rất to, mà toàn cao to đen hôi nên mình sợ kinh khủng (may có chồng đi cùng).

8. Vấn đề an ninh

Chả làm gì mà mình vẫn cảm thấy Ấn Độ có an ninh bất ổn. Vào các trung tâm thương mại, siêu thị, khách sạn, ga tàu, … đều phải qua màn kiểm tra an ninh như ở sân bay, mấy hôm đầu thấy ghét mà sau cũng quen dần. Cảnh sát lượn lờ khắp nơi, ai cũng mang súng thật luôn hic làm mình có cảm giác bất an hơn là an toàn :( Sân bay càng kỹ hơn, người nhà chỉ được đưa đến cửa sân bay thôi, còn ai đi (có vé máy bay) mới được vào. Check an ninh trước khi vào sân bay, check-in xong lại check an ninh mội lần nữa sau khi qua hải quan hic.

9. Vấn đề privacy

Có lẽ ở Nhật lâu nên mình rất để ý vấn đề privacy và ở Ấn Độ mình thấy họ ko coi trọng điều này lắm thì phải. VD như đi đường thỉnh thoảng có người đi qua chạm vào người mình làm mình giật thót cả mình (ở Nhật thì hạn chế tối đa đụng chạm vào người). Trên tàu, 2vc mình đã mua hẳn vé first class để được phòng riêng cho thoải mái mà người bán hàng cứ thản nhiên mở cửa để hỏi có mua đồ ko mà ko thèm gõ cửa. Ở khách sạn cũng thế, có hôm quên khoá cửa nhân viên khách sạn cũng xông thẳng vào phòng để đưa menu đồ ăn, làm mình giật bắn cả mình. Đọc truyên “Triệu phú ổ chuột” cũng thấy họ giống người VN, kiểu sống cộng đồng trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã thông.

Có chuyện buồn cười là hôm đi Taj Mahal, 2vc thuê 1 anh hướng dẫn viên và 1 anh lái xe tuk tuk. Cả 2 đều bắt chuyện nói chuyện vui vẻ, và đều hỏi cưới bao lâu rồi, chưa có con à. Lúc chia tay đều hẹn hi vọng lần sau bọn mày đến đây thì dẫn theo con nhá, anh lái xe tuk tuk còn hào phóng bảo phải dẫn 2 đứa nhá =)) Ở VN thì mình đã thấy khó chịu rồi nhưng mà cách nói chuyện vừa có phần ngây thơ vừa có phần thật lòng của 2 người này làm mình lại cảm thấy rất dễ thương :D

10. Vấn đề về niềm tin

Cũng giống như đã ghi trong quyển “Namaska! Xin chào Ấn Độ”, người Ấn có vẻ ko bao giờ muốn nói câu “Tôi ko biết” nên hay hứa liều, do đó lời hứa thành ra ko có giá trị nhiều lắm. VD nhà mình đi lạc ở trung tâm thương mại, hỏi anh bảo vệ, anh ấy chả nói được tiếng Anh lắm mà cũng hăng hái dẫn mình đi loanh quanh, cuối cùng đi lạc. Sau đấy anh ấy giải thích 1 hồi tiếng Hindu mình chả hiểu gì :( Nếu ko biết đường hoặc không hiểu câu hỏi thì nói là ko biết ngay từ đầu có phải tốt ko. Đi tuk tuk cũng thế, quyết định giá trước khi lên xe rồi mà xuống xe vẫn nài nỉ thêm tiền :(

Một chuyện khác là ở hội thảo mình cần giấy chứng nhận tham gia hội thảo để nộp cho trường. Hỏi 1 cô ở ban tổ chức, cô ấy giới thiệu 1 ông leader. Ông này hứa chắc như đinh đóng cột là ngày cuối cùng của hội thảo sẽ cung cấp cho mình. Thế mà ngày cuối ra chỗ ban tổ chức hỏi 1 em, em này nói luôn là bọn tao ko cấp giấy chứng nhận nào hết (What???). Mình nói hôm trước có 1 ông trong ban tổ chức nói hôm nay chắc chắn sẽ cấp giấy, em kia ko cần suy nghĩ trả lời luôn: chắc là nhầm đấy >”< Ở Nhật đã lâu nên mình ko thể chấp nhận thái độ đấy, thứ nhất là nếu nhầm thì phải xin lỗi, thứ 2 là trước khi trả lời phải hỏi kỹ mới trả lời chứ ko có kiểu ko nghĩ mà trả lời như thế. Mình điên lên suýt thì bảo vậy tao ko biết có nên tin mày ko vì biết đâu câu trả lời của mày cũng là nhầm, giống đồng nghiệp của mày, may mà kiềm chế được. Mình phải bắt em kia gọi hỏi kỹ lại, hoá ra em đấy nhầm thật haha. Sau khi hỏi lại ông leader và confirm là có cấp giấy chứng nhận, em kia hẹn mình 1h quay lại lấy giấy. 1h quay lại ông kia chưa đến, hẹn tiếp sang 1 rưỡi. 1 rưỡi ông kia vẫn chưa đến, cuối cùng mình phải để lại mail để họ gửi qua mail. Và đến hôm nay vẫn chưa thấy mail đâu =))

Khi lời hứa được đưa ra quá dễ dàng mà ko thực hiện được thì niềm tin sẽ bị giảm sút rất nhiều. Cảm giác của mình trong mấy ngày ở Ấn luôn là ra đường chả biết tin ai, lúc nào cũng phải cảnh giác, thật ko dễ sống chút nào.

Kết:

Điều trăn trở nhất trong chuyến đi là gặp phải rất nhiều vấn đề giống y ở VN (1, 4, 5, 6, 7, 9, 10) và hiểu được 1 phần cảm giác của người nước ngoài khi đến VN. Nói thật là khi xuống sân bay ở Thái (để quá cảnh về Nhật), mình thở phào nhẹ nhõm vì đã kết thúc được chuyến đi Ấn. Đến tận lúc lên máy bay từ Ấn về Thái vẫn còn có nhiều điều phiền toái (VD trên máy bay mà như cái chợ, gọi nhau ý ới, đưa đồ cho nhau giữa lối đi. Lúc máy bay hạ cánh còn có bạn thản nhiên đứng dậy đi dạo loanh quanh giữa lối đi, tiếp viên hàng không nhắc thì còn cãi đến mức tiếp viên phải doạ gọi điện báo cáo với cabin. Mà ko phải chỉ 1 trường hợp như thế hic).

Leave a Reply